Skip to main content
            

          PGS.TS.NGƯT Đinh Thị Vân Chi

HỎI ĐÁP HỌC VIÊN

Ảnh của nghiadhvh
nghiadhvh
Các cô thiết kế PPT đẹp quá, clips công phu quá. Cho em download được không ạ?

Làng Miến Cự Đà

Nói đến Làng Cự Đà chăc ai cũng nghĩ ngay tới món tương Cự Đà (chấm rau muống lưộc hơi bị tuyệt), chứ còn món miến thì quả thực lần này tôi mới biết đây cũng là một đặc sản của làng nghề này.


Làng Cự Đà cách trung tâm Hà Nội chưa đầy 20 km về phía Tây, nằm bên bờ sông Nhuệ, thuộc Xã Cự Khê, Huyện Thanh Oai, Hà Nội.

Rẽ lên đê, xuôi theo dòng Nhuệ Giang, gặp ngay những cảnh thân thuộc của làng quê.

1


Một bà cụ đang mò mò mấy con ốc gì đó bé tẹo, bé đến mức khỏi cần giỏ hay rổ rá gì, chỉ một vốc tay cũng đủ!

2


Một chiếc vó đang được cất lên. Chỉ kịp tấp xe vào vệ đường, hạ kính, chộp vội, đâu còn kịp lựa vị trí hay góc chụp gì nữa.


Đi thêm một hồi, qua con đường gập ghềnh lồi lõm những ổ voi thì tới làng, và thấy ngay nhịp sống của làng miến...

3


Những phên bánh miến tráng mỏng phơi đầy trên bãi đất rộng này...

4


...dựng khắp tường nhà và tường rào trên đường làng...

5


6


Những dây miến đã thái đang phơi, trông như những chú sư tử...

7

Sư tử bờm cam...

8

Sư tử bờm bạch kim...

9


10


Óng ả...

Đang lê la hết đứng lại khom, rồi ngồi, tôi bất ngờ được chứng kiến cảnh đảo miến...

11


Nhấc từng phên miến khỏi rào phơi...

12


Lật trở tấm phên cho lệch 2 bên... (Xem chừng phên miến không nhẹ đâu nhỉ!)

13


Xoay chiều, đặt lên chỗ cũ.

14


Góc bên kia, các phên bánh miến đang được thu lên xe.

15


Nhịp điệu lao động hối hả.

Chúng tôi lang thang trên đường làng, bất chợt thấy cảnh này:

16

Đây là công đoạn tráng bánh miến- cũng như tráng bánh đa, bánh cuốn thôi mà. Chỉ khác là cái chảo để tráng bánh thì to khủng long và chiếc vung được cơ giới hoá nhấc lên trần chứ chắc không ai đủ sức cử tạ nó vài trăm lượt mỗi ngày.

Nhưng... Vừa giơ máy lên thì trong nhà đã xua tay "Không chụp! Không chụp!". Anh chàng Thịnh tán tỉnh rằng chúng em đi chơi muốn tìm hiểu làng nghề của mình, chụp làm kỷ niệm thôi... Độ dẻo mỏ của anh chàng cũng đủ dùng nên mấy chị không phản đổi nữa. Nhờ thế mới có được những cảnh này mà khoe mọi người.

17


Chiếc bánh miến khổng lồ được bóc khỏi chảo tráng bằng một chiếc trục cũng khổng lồ tương xứng. Và người nhấc chiếc trục đó thừa tiêu chuẩn nhận danh hiệu lực sỹ.

18


Bỗng đâu xuất hiện một lão bà (áo hoa xanh, bên trái) giọng rất to:
- Chụp ảnh là trả tiền!
Tôi cũng to giọng không kém:
- Vâng, trả tiền! Trả tiền! Nào, chụp bà nhé! Chụp này!

19


Tấm bánh được căng xong một cái là lão bà hăng hái vác ngay ra. Tôi ngồi thụp xuống hất máy lên:
- Chụp bà rồi!

Mấy cô trong nhà kêu tướng lên đuổi theo lão bà:
- Ối giời, nay bà lại sang vác miến!!!
Rồi cười "khá khá khá...".

Vậy là biết tỏng rồi nhé, rằng bà thích chụp ảnh lắm! Tôi bảo:
- Bà cho địa chỉ, bọn con gửi ảnh về tặng bà!

Chụp chán chê, khi chúng tôi chào để đi tiếp, thì lão bà lại giả giọng ghê gớm:
- Trả tiền cơ mà?
Tôi cũng chua loét:
- Bà bao nhiêu tiền rồi, còn cần tiền làm gì! Nhưng ảnh thì bà chưa có, con sẽ gửi ảnh cho bà!

"Khá khá khá"- Tiếng cười lại ré lên...

20


Quay ra thì gặp một đống bánh miến đã được thu khỏi phên. Tiếc là hơi chậm chân! Nếu chộp được cảnh bóc miến chắc sẽ có những tấm ảnh hay hơn.

Nhưng được đền bù bởi cảnh này:

21


Anh chàng đi đầu thấy mấy chiếc máy ảnh chĩa hết vào mình thì vào ngay vai một mẫu đang lên giá:
- Cát-xê 100 nghìn đây!
Tôi kêu to hơn:
- Cát-xê 200 nghìn đây! Cười nào!
Thế là cười toét!

Sau bữa trưa khề khà bia bọt cũng lang thang thêm chút nữa. Muốn chụp cảnh làm tương, nhưng bất tiện quá (vì toàn trong các nhà kín cổng cao tường) nên đành rút quân.

Trên đường về vẫn nghiêng ngó chộp những gì có thể...

22

Dặm về còn xa...

Và thế là kết thúc một chuyến lang thang thú vị.


Vân Chi

Nguồn: http://my.opera.com/vanchi/blog/show.dml/4485335